Hoa thiên cốt ngoại truyện tập cuối

     

3.

Bạn đang xem: Hoa thiên cốt ngoại truyện tập cuối

Học viện chuyên nghành Trường giữ Vừa sáng sủa tinh mơ, Hoa Thiên Cốt đã bị Sênh Tiêu khoác kéo dậy có tác dụng dáng, khía cạnh thoa cả tầng phấn trắng, lại còn bôi son đỏ. Mặc áo xống mới, tóc mua trâm ngọc, cổ đeo dây chuyền sản xuất vàng, tay treo lắc ngọc bích, Hoa Thiên Cốt thấy mình cực kỳ giống mụ già địa chủ, tuy vậy mụ địa chủ này trong cả một cái màn thầu làm cho bữa sáng hàng ngày cũng không kịp ăn. Sênh Tiêu khoác sợ phụ nữ trốn học giữa đường đề xuất cố ý thuê một chiếc kiệu, vài anh chàng cao to lớn đưa nàng tới học viện chuyên nghành Trường Lưu. Hoa Thiên Cốt khóc không ra nước mắt, lúc ra khỏi kiệu sẽ thoi thóp. Mọi bạn quanh kia thấy phái nữ thì lén xôn xao rồi cười rộ lên, ngần ngừ tiểu thư nhà giàu nào nhưng trắng trẻo béo tốt như thế, sắp không đi được luôn luôn rồi. Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu lên nhìn, bốn chữ to sơn kim cương trên nền đen bắt đầu tinh – học viện chuyên nghành Trường Lưu. Được rồi, học thì học, cho dù sao trước kia phái nữ cũng từng đến lớp mấy ngày rồi. Phụ vương cũng dạy cô gái vài chữ, tuy phụ nữ học không giỏi, tuy nhiên cũng ko ghét là được. Đệ tử xung quanh đủ các loại từ sáu tuổi tới ba mươi tuổi, nhưng đa số là những người tầm tuổi nàng. Nghe nói học viện chuyên nghành này hồi xưa tên là học viện chuyên nghành Bồ Đề, bởi một lão tú tài họ Tần làm chủ. Sau đó học trò càng ngày ít, sắp phải đóng cửa tới nơi. Gần đây lại cảm nhận một mối cung cấp tài trợ kếch xù, mời tương đối nhiều giáo sinh tốt và lừng danh tới dạy, còn có vô số quan bự và quý nhân tới khánh thành, tiếp thị rộng khắp. Lần này khai giảng không ít thương gia giàu sang ở hàng Châu đưa con tới đây, Hoa Thiên Cốt là một trong những trong số đó. Nàng chần chờ vì sao thân phụ lại quan tâm chuyện học tập ở học viện chuyên nghành đến vậy, nữ giới đoán là thân phụ ghét thiếu phụ rồi, mong nàng mau gặp gỡ người tốt ở học viện chuyên nghành rồi gả luôn đi. Nhiều phần những fan đưa con sắp tới học mọi có quan tâm đến này. Có tầm khoảng hơn một trăm người mới nhập học, toàn bộ đều triệu tập ở quảng trường để điểm danh, tiếp đến sẽ bốc thăm chia làm bốn lớp Mai, Lan, Trúc, Cúc. Tuy học viện chuyên nghành đã thay đổi tên, mà lại viện trưởng vẫn chính là Tần tú tài. Ông ta hơi lớn tuổi và có vẻ như yếu nỗ lực so với đầy đủ giáo sinh được mời hoặc tự mang đến ngồi ở bên cạnh. Ông hiểu diễn văn kính chào mừng học viên mới trước, hi vọng về tương lai tươi sáng của học viện, sau đó ban đầu giới thiệu các giáo sinh. Ở đây bên cạnh tứ thư ngũ kinh phải ra thì đều hoàn toàn có thể chọn các môn học khác. “Vị này chính là Diêm Văn Đạo Diêm lão phu tử, say này vẫn dạy các trò Dịch học. Vị này là Đông Phương Úc Khanh, dạy những trò…” “Thư pháp.” Đông Phương Úc Khanh nói tiếp, mỉm cười nho nhã, dưới đài vang lên tiếng hít sâu. Hoa Thiên Cốt đói tới hoa mắt giường mặt, ngay cả sức nâng mắt cũng không có, ánh mặt trời sáng sớm không thật độc, nhưng lại cũng khiến trán đàn bà túa đầy mồ hôi. Kế tiếp các phu tử đa số tự reviews ngắn gọn gàng về mình. “Ta là Liệt Hỏa, phụ trách dạy nấu ăn.” phía dưới đều kinh ngạc. “Ta là Lôi Âm, dạy các trò y thuật với châm cứu.” phía bên dưới lại gớm ngạc. “Thanh Lưu, ta dạy dỗ môn ủ rượu và uống rượu.” Lần này trong cả Tần viện trưởng cũng cau chiếc mặt già nua lại, bé dại giọng hỏi: “Uống rượu mà lại cũng yêu cầu dạy hả?” “Tất nhiên, bàn rượu đó là nơi đặc trưng để tiếp xúc mà.” “Ra là vậy…” Tần viện trưởng vuốt chòm râu. “Ta là Lạc Thập Nhất, chào đón mọi fan tham gia vào hiệp hội cộng đồng chăn nuôi của ta.” “Lão phu là Lạc Hà Đông, siêng dạy giết mổ quỷ trừ yêu.” Giọng ông như giờ sấm, học tập trò phía dưới đều choáng, học viện chuyên nghành này trái nhiên là sệt biệt, cái gì rồi cũng dạy! “Mặc Băng tiên, dạy hội họa.” phía bên dưới thở phào, cuối cùng cũng đều có cái bình thường. Bây giờ có một người thiếu phụ tóc đỏ, dường như là fan nước ngoài, nói: “Mọi người có thể gọi thẳng ta là Bắc Hải, trong thời điểm tạm thời không biết rất có thể dạy những trò mẫu gì, cứ mở một lớp bơi lội vậy.” Mọi tín đồ há hốc mồm, không ngờ lại sở hữu nữ phu tử, rộng nữa không những một người. đàn bà vừa nói xong, người kia cũng lên tiếng. “Tên ta là ngay cạnh Thiên Mạch, những vấn đề như thêu thùa, cắt may, trang điểm dưỡng nhan, cách phối phụ khiếu nại quần áo, chỉ cần là liên quan tới nét đẹp đều rất có thể tới hỏi ta.” Bắc Hải đã xem như dễ thương diễm lệ, nhưng so với những người này thì vẫn còn đó kém xa. Toàn bộ mọi người phía bên dưới đều sục sôi, trong cả nam sinh cũng quyết trọng điểm nhất định nên chọn môn của người đẹp. Gần kề Thiên Mạch đã quan gần kề đám fan mấy lượt mà lại vẫn không thấy bé xíu con nhiệt tình của hắn đâu. Hắn mong tham gia vụ cá cược, tuy vậy lại không chịu lấy dung mạo như người bình thường. Trong đôi mắt hắn, bình thường chính là xấu, sẽ xấu lại còn chả bao gồm gì quánh biệt! Hắn cò kè cùng với Đông Phương Úc Khanh rộng nửa ngày, sau cùng cũng thỏa thuận hợp tác được, hắn có thể xuất hiện nay với diện mạo hơn người, nhưng ba tháng đầu buộc phải sống dưới thân phận bé gái. Lưu ý đến của gần kề Thiên Mạch vốn rất 1-1 giản, trước đó nhỏ nhắn con cũng tưởng hắn là tỉ tỉ, vụ cá cược này hắn cũng ko ôm mong muốn quá lớn, chỉ đến chơi cùng phá Đông Phương Úc Khanh. Nghĩ nhưng mà xem, bại trong tay Bạch Tử Họa cũng thôi đi, coi như chổ chính giữa phục khẩu phục, tuy vậy nếu bại vào tay một tên thư sinh thối tha thì hắn chịu vậy quái nào được. Vậy nên dù có lấy thân phận chị em lên sàn, tiếp giáp Thiên Mạch này cũng đề nghị là người đẹp tuyệt vời nhất trong toàn bộ mọi người. Tiếp nối ngày càng đa số người tự giới thiệu phiên bản thân, chính xác là môn gì rồi cũng có. Võ thuật, quyền pháp, ám khí, trồng cây, điêu khắc… Đừng nói học tập trò phía dưới, trong cả Tần viện trưởng cũng không kết thúc lau mồ hôi, chung cục ông vẫn mời đám bạn nào tới cầm này! Hoa Thiên Cốt vừa đói lại vừa mệt, lúc thoát ra khỏi nhà Sênh Tiêu khoác dốc rất là bình sinh, nhét vào người cô gái cái thứ nào đó tên là “Áo giữ eo,” thắt sườn lưng chặt tới nỗi làm cô bé sắp nghẹt thở, chỉ thấy lao động trí óc xoay mòng mòng, con gái sinh bên cạnh tốt bụng đỡ đem nàng. “Cậu ko có gì chứ?” Hoa Thiên Cốt khoát tay, ngay cả nói cũng không nên lời, phương diện sưng thành color gan heo, từ bây giờ bỗng nghe thấy một giọng nói trong trẻo tuy vậy lạnh lùng. “Ta là Bạch Tử Họa, ta đã dạy cho các trò, kiên nhẫn là gì.” tựa như một làn nước chảy vào lòng, thoáng đưa tới cảm giác man mát, dẫu vậy nghe ra mắt trên đó, đàn bà biết mình sau này thảm rồi. Vốn tưởng rằng tới học viện chỉ để học tranh chữ, học tứ thư ngũ gớm thôi, ngờ đâu lại áp lực nặng nề như thế. Bên trên có khoảng chừng ba mươi vị giáo sinh, sau thời điểm giới thiệu dứt hết rồi, thì bước đầu bốc thăm phân lớp. Hôm nay người bên trên bục những vểnh tai, chính vì tới hiện giờ bọn họ vẫn không có một ai tìm thấy Hoa Thiên Cốt ở nơi nào, à, đương nhiên là ngoài Đông Phương Úc Khanh vẫn khẽ vẫy quạt. “Nam Tường.” “Có.” học trò bị hotline tên tiến bước bốc thăm, đưa đến Lạc Thập Nhất. “Lớp Mai.” Nghe thấy thương hiệu lớp mình, liền trở về hàng lớp. “Hỏa Tịch, lớp Trúc.” “Lưu Hỏa, lớp Trúc.” “Như Sương, lớp Lan.” … Mọi việc đúng như kế hoạch, U Nhược, Hỏa Tịch, Vũ Thanh La, Đường Bảo và đệ tử Trường lưu lại hoặc các phía khác phần lớn đều vào lớp Trúc cùng với Hoa Thiên Cốt. Không giống với những người làm giáo sinh, phần nhiều đều bị xóa trí nhớ. Cuối cùng, cũng nghe thấy chiếc tên quen thuộc vang lên: “Hoa Thiên Cốt.” tín đồ trên bục cũng bất giác xong xuôi thở, trò chơi đợi suốt mười lăm năm cuối cùng đã bước đầu rồi. Gọi hai lần, phía dưới không tồn tại động tĩnh, Lạc Thập Nhất tiếp tục gọi. Hoa Thiên Cốt lảo đảo nửa tỉnh giấc nửa mê, từ bây giờ mới nhận thấy tới lượt mình lên bốc thăm. Nàng cố gắng dịch đôi chân to lớn, đi ra khỏi hàng, tới trước khía cạnh Lạc Thập Nhất, Lạc Thập Nhất choáng ngợp há hốc miệng chú ý nàng. “Bé con!” dòng quạt tròn vào tay gần kề Thiên Mạch cũng rơi xuống đất, ra khỏi ghế. Hắn nheo mắt quan sát, tuy khủng tới hơi trở thành dạng, tuy vậy khuôn mặt nhỏ tuổi nhắn kia chưa phải là Hoa Thiên Cốt vậy nên ai. Giáp Thiên Mạch lảo hòn đảo suýt ngất, mang Băng tiên cuống quít đỡ đem hắn, cũng bỡ ngỡ trợn tròn mắt.

Xem thêm: Bb&Bg : Anh Không Đòi Quà " Tậu Nhà, Thay Xe, "Đổi Đời" Chóng Mặt Sau 8 Năm

Xung quanh yên tĩnh cho tới kì lạ, Hoa Thiên Cốt hồn nhiên lấy thăm ra xem, lớp Trúc. Thở phào, vững chắc sắp hoàn thành rồi ấy nhỉ, bạn nữ đói cần thiết chịu được nữa rồi. Loạng doạng đi về hàng, không còn nhận ra tất cả đôi đôi mắt trên bục rất nhiều đang đau đớn tột cùng quan sát nàng. Thái dương trong khi cũng không chịu nổi phải trốn vào mây, một trận gió giá thổi tới, mũi ngưa ngứa, Hoa Thiên Cốt quạc miệng. “Hắt xì.” Đúng dịp đó một giờ vải rách nát cũng vang lên. Nàng cứng đơ, lưng lạnh toát, hở toạc một lỗ lớn, cái bộ áo giữ eo kia hi sinh quang vinh, làm thịt của phụ nữ chen lấn nhau chạy ra ngoài. Nhanh chóng thấy dễ chịu và thoải mái cả người, Hoa Thiên Cốt hít sâu một hơi, nhưng khung hình không chịu nghe lời khuỵu xuống, bất tỉnh nhân sự đi. Toàn trường vắng lặng ba giây new định thần lại, Lạc Thập Nhất và Mặc Băng tiên chạy vọt tới đầu tiên. Ngay cạnh Thiên Mạch xắn tay áo mắng to: “Sênh Tiêu khoác khốn kiếp, ông trên đây liều mạng với ngươi!” lúc Hoa Thiên Cốt tỉnh lại thì trời vẫn tối, bạn nữ đang phía trong nhà mình. “Cha! nhỏ đói!” Vừa mở miệng vẫn hét luôn. “Đợi đã.” Chẳng mấy chốc, Sênh Tiêu mặc bưng một bát cháo từ ko kể vào, Hoa Thiên Cốt vui vẻ thấy trong bát gồm mấy hạt gạo và hai miếng thức ăn, húp sột soạt hết sạch. “Cha! nhỏ vẫn đói.” “Đói đói đói, xuyên ngày chỉ biết kêu đói! Bảo con ngoan ngoãn học hành, vậy mà lại vừa khai giảng đang khiến phụ vương xấu hổ như thế!” Sênh Tiêu Mặc ko nhịn được đưa tay cốc trán nàng. Hoa Thiên Cốt bi đát rười rượi, ôm lấy ống tay áo hắn tiện vệ sinh mồm luôn. Bạn nữ ngẩng đầu lên mới nhận ra nào đó bất thường. “Cha, mặt cha sao thế?” Một bên mắt panda to thật đấy! Sênh Tiêu Mặc tức giận ôm ngực nói: “Bị đụng!” do dự ngượng nhiều hơn hỏi, chẳng phải là nữ hại à, gần kề Thiên Mạch cõng thiếu phụ về, vừa vào cửa đã tương luôn một cú. Haizz… đúng rồi đấy, ôm ko nổi, không hẳn vấn đề thể trọng, cơ mà là kích cỡ, đành buộc phải cõng về như bao cát, liền kề Thiên Mạch tức cho tái mặt. Nhưng chuyện này sao trách hắn được chứ, nạp năng lượng là tội không ăn uống cũng là tội. Thật ngạc nhiên hắn con đường đường là 1 trong Nho tôn, đề nghị làm bảo mẫu mã thì cũng thôi, lại còn lạc vào cách bị tín đồ ta tiến công mà không có lí bởi đánh lại, haizzz… hôm sau Hoa Thiên Cốt tới học tập viện, nói mãi, ăn một cái màn thầu bắt đầu chịu đi học. Trong lớp, chị em cứ quan sát chằm chằm cô nàng ngồi ngoại trừ đang ăn bánh nướng, liên tiếp nuốt nước miếng. “Cậu mong muốn không?” Đó là con gái sinh trong ngày hôm qua đỡ nàng, cực kì xinh đẹp. Hoa Thiên Cốt không hề khách khí cố lấy bánh nướng gặm đem gặm để. “Tớ là U Nhược, ngày qua cậu bị ngất, giờ ổn định chưa?” “Không sao.” Hoa Thiên Cốt lắc đầu, “Tớ chỉ đói thôi, thân phụ tớ ao ước tớ sút béo.” nữ sinh xinh xắn mưu trí mặc áo xanh ngồi trên cũng quay đầu lại: “Tớ còn thừa chút bánh hoa đào, cậu ăn không?” Hoa Thiên Cốt cám ơn luôn mồm, tí thì khóc òa lên, thì ra học viện tuyệt như vậy này, cô bé còn lo bản thân tới đây có khả năng sẽ bị bắt nạt. “Tớ là Đường Bảo, cậu thương hiệu là gì?” “Hoa Thiên Cốt.” “Cậu không muốn giảm khủng à?” “Muốn, tuy nhiên tớ còn muốn ăn uống hơn.” “Vậy sau này còn có gì ngon tớ đang chừa lại một ít rồi đưa đến cho cậu.” “Tớ cũng thế.” U Nhược cười cợt tủm tỉm, nghiêng fan chọc chọc phương diện Hoa Thiên Cốt, cứ chọc là tất cả lỗ. Hoa Thiên Cốt cảm động gật đầu. Không qua mấy ngày, Hoa Thiên Cốt đã làm cho quen được với tất cả người xung quanh, thế ra kết bạn không cạnh tranh như người vợ vẫn nghĩ, tuy cũng đều có người chế giễu chị em vì con gái béo, kế tiếp nhận ra mặc dù thế làm sao Hoa Thiên Cốt đầy đủ cười ngây thơ không thể giận dữ, cũng biết là chẳng có ích gì. Tinh lực của phần đông người, về cơ bản thì phần lớn nhắm vào mẫu vị giáo sinh. Phần nhiều các môn học phần đa là từ chọn, Hoa Thiên Cốt tự chọn môn đun nấu nướng của Liệt Hỏa và hội họa của khoác Băng tiên, kế tiếp bị Đường Bảo lôi cho tới đăng kí môn của Đông Phương Úc Khanh, rồi lại bị U Nhược kéo cho tới đăng kí môn của Bạch Tử Họa, sau cuối Sát Thiên Mạch tự tìm về cửa, ép con gái phải chọn môn của mình, làm cho Hoa Thiên Cốt chẳng đọc mô tê gì cả. Còn những vị thần tiên vốn muốn nhân cơ hội này chen chân vào quan hệ giữa phái nữ và Bạch Tử Họa, diễn đạt sức quyến rũ của mình có thể thắng được Trường lưu thượng tiên nên hăng hái tham gia, sau khi nhìn thấy diện mạo bây giờ của Hoa Thiên Cốt thì một phần hai đã vứt cuộc tức thì trong ngày, không tuân theo đuổi nữa, chỉ đứng ko kể hóng chuyện. Những người dân còn lại có chức năng thắng cao nhất là Bạch Tử Họa, Đông Phương Úc Khanh, gần kề Thiên Mạch, mặc Băng tiên. Nhưng bên cạnh Sát Thiên Mạch suốt cả ngày lượn xung quanh Hoa Thiên Cốt, chốc thì đưa cô gái đi hội, chốc thì mang người vợ đi thả diều, chốc thì đưa thiếu phụ tới cửa hàng ăn, thì những người khác đều không có động tĩnh gì. Giáp Thiên Mạch vì thỏa thuận hợp tác ít nhất cần sau ba tháng mới được nói cùng với Hoa Thiên Cốt bản thân là nam, đã không còn tiên cơ, vì vậy ra sức đem lòng nàng, định thắng bằng cách lâu ngày sinh tình. Hoa Thiên Cốt cũng nhấn ra dường như đột nhiên có tương đối nhiều người vây xung quanh nàng, bao gồm chút nặng nề chịu. Tuy thế ngoài nạp năng lượng ra thì các chuyện khác thiếu phụ không lưu ý lắm. Thỉnh thoảng nhận được hoa tươi, rubi hoặc thư tình của người khác, thiếu nữ cũng chỉ nhận định rằng đó là trò chơi dai. Phần lớn gì ăn được thì nhằm lại, còn đâu ném tất. Vì vậy mọi fan nắm được túng thiếu quyết, ai có đồ ăn ngon thì Hoa Thiên Cốt sẽ ngoan ngoãn đi với những người ấy, ngày nào thì cũng dùng đồ ăn ngon dụ dỗ. Hoa Thiên Cốt cảm thấy khó hiểu, sao lại có khá nhiều giáo sinh và chúng ta học hy vọng mời nàng ăn uống cơm thế? Hôm nay, Hoa Thiên Cốt, Đường Bảo cùng U Nhược sau khi ăn với nhau hoàn thành thì cùng về nhà. Người thông thường để tránh nghi ngờ, thường xuyên mời cả cha nàng luôn, Lạc Thập tuyệt nhất cũng thế. Nhưng mà U Nhược lại để ý thấy, những người dân khác những ra sức gắp đến Hoa Thiên Cốt thì Lạc Thập tốt nhất lại ra mức độ gắp mang đến Đường Bảo. “Thiên Cốt, giáo sinh trong học viện hình như ai cũng thích cậu.” Hoa Thiên Cốt gật đầu: “Có thể phụ vương tớ quen thuộc với đàn họ, hay những đi cửa ngõ sau để đàn họ lưu ý tớ các hơn.” Hoa Thiên Cốt cảm thấy đấy là lời phân tích và lý giải hợp lí nhất. “À, phụ vương cậu đâu, sao từ bây giờ không thấy bác ấy?” U Nhược ngượng ngùng hỏi, những lần tới đây, thấy dáng vóc lười nhác kia của Sênh Tiêu mang là tim con bé đập loạn không còn cả lên. “Hừm, kiên cố đi chọi dế rồi, lát sẽ về thôi.” “Thiên Cốt, người mẹ cậu đâu?” Hoa Thiên Cốt vò đầu: “Tớ ko biết, tớ hỏi thân phụ tớ thì ông ấy lười nói, chỉ bảo là chạy theo trai rồi.” U Nhược chớp nhoáng xót xa nhìn nàng: “Cha cậu một mình nuôi cậu lớn chắc chắn rất vất vả, tớ thấy bác bỏ ấy còn con trẻ lắm, sao không tìm người khác.” “Ông ấy suốt ngày chơi bời lêu lổng, gồm tìm tín đồ khác vững chắc cũng chạy nốt.” Hoa Thiên Cốt ăn no rồi nhưng mà miệng vẫn liên tiếp cắn phân tử dưa. U Nhược la hét trong bụng, không đâu, nếu như thể nó thì tốt nhất định sẽ không chạy. Đường Bảo hỏi: “Thiên Cốt, cậu có ý trung nhân không? công ty tớ đưa đến học viện là hy vọng tớ tìm một bạn tốt.” người trong lời Đường Bảo tất nhiên cũng là nhân đồ gia dụng phụ những vị tiên đóng. Quanh đó Hoa Thiên Cốt với Sênh Tiêu Mặc, những người khác xuống nai lưng còn chưa tới một năm. “Ý trung nhân?” “Đúng thế, cậu không thấy Hỏa Tịch cùng Vũ Thanh La lớp ta kia hả? Nghe nói tín đồ nhà cũng rất vừa lòng, chắc hẳn rằng học kết thúc sẽ thành thân.” Hoa Thiên Cốt nghiêng đầu ngẫm nghĩ, người nữ có ấn tượng rõ nét tốt nhất chỉ có ba người, một là Đông Phương Úc Khanh, luôn luôn thích mỉm cười híp mắt với nàng, lúc nỗ lực tay nàng dạy cô bé viết chữ tim bạn nữ đập cực kỳ nhanh. Một người là mang Băng tiên, kinh nghiệm vẽ tranh thừa trội rộng người, đi đâu cũng nom tương đương một tranh ảnh thủy mặc. Hoa Thiên Cốt tiếp tục cảm nhận ánh nhìn của tín đồ đó, nháng đượm đau thương rơi xuống fan mình từ hết sức xa, khiến cho nàng có xúc cảm tội lỗi. Tín đồ còn lại đó là Lưu Hỏa trong lớp, bạn khác đông đảo mang trang bị cho thanh nữ ăn, chỉ bao gồm cậu ấy ghi nhớ cho nữ uống. Mỗi lần nàng ăn đủ bị nghẹn, cậu ấy như thể biến chuyển đại cứu vãn tinh. Không dừng lại ở đó cậu ấy vô cùng tuyệt vời, tác dụng học tập rất tốt, bất kỳ học gì rồi cũng học xuất sắc nhất, khiến cho một kẻ dại dột như người vợ vô cùng khâm phục. “Nói cho tới ý trung nhân, tớ vẫn khôn xiết lo lắng.” Hoa Thiên Cốt nhíu mày. “Lo loại gì?” “Lo sau này tớ đã gả ột tên ngốc.” “Hả?” Đường Bảo với U Nhược phần nhiều phì cười. “Đúng mà, thật đấy, trường đoản cú khi sinh ra trên tay tớ đã có một chiếc bớt kì lạ, là một trong những hàng chữ!” Hoa Thiên Cốt vun tay áo lên cho hai tín đồ xem. Trên cánh tay trái thật có bốn chữ. Ta, yêu, kẻ, ngốc. U Nhược với Đường Bảo chớp nhoáng nghẹn họng: “Không đề nghị là cậu từ bỏ viết à?” “Tất nhiên chưa phải rồi, dù có dùng cách gì cũng không rửa sạch sẽ được. Những lần tớ hỏi phụ thân chuyện này là cầm nào, phụ vương tớ phần lớn cười nghiêng ngả đập bàn, cứ luôn khen ai đó giỏi, tớ nghe mà chẳng phát âm gì ráo.” “Quả thật có hơi kì lạ.” “Đúng vậy, không dừng lại ở đó rất kì diệu, chẳng lẽ về sau tớ đã thích một tên dại thật sao?” Đường Bảo mỉm cười khúc khích: “Chỉ phải thích, bao gồm ngốc hay không đều chẳng phải gì!” “Nói cũng đúng, Đường Bảo, cậu gồm ý trung nhân rồi à?” Đường Bảo không hề ngại ngần đồng ý thừa nhận, mỉm cười hì hì to tiếng tuyên bố: “Tớ ưng ý Lạc phu tử! không ngờ chàng lại biết tớ ko thích ăn thịt cơ mà thích ăn rau, mấy ngày hôm trước còn cài mứt hoa quả mang lại tớ và dạy tớ cắt giấy nữa.” U Nhược cấp thiết hiểu nổi, Hoa Thiên Cốt lại cực kỳ đồng cảm gật đầu: “Tớ cũng chỉ mong tướng công tương lai của tôi không chê tớ béo, có thể đối xử xuất sắc với cha, không cản tớ ăn là được, ngốc một chút cũng không sao.”