Phim ngắn "một con đĩ yêu nghề"

     

Nó ngước ánh mắt thằng bọn ông vừa hỏi. Mặt non choẹt, chạy cái xe wave Trung quốc còn tương đối mới, quần tây áo sơ-mi cũ, mắt lờ đờ, fan nồng nặc mùi rượu.

Bạn đang xem: Phim ngắn "một con đĩ yêu nghề"

- Ừ, thì sao…

- Tôi hy vọng chơi cô… - Hắn vấn đáp một phương pháp không thể trực tiếp thắn rộng được nữa.

Nó nhìn hắn… chú ý không chớp mắt, rồi nó cười, ôm bụng cười sặc sụa, gập bạn ngồi đi xuống đường mà cười. Trời ạ, lần thứ nhất nó chạm chán một thằng khách hàng nói white trợn vào khía cạnh nó là: “Tôi ao ước chơi cô…”

- Cô cười loại gì? Cô có tác dụng gái, tôi muốn chơi gái… Được ko?

- Được, được. Được chứ. Tôi làm gái. – Nó nói mà vẫn còn cảm thấy ai oán cười.

- từng nào tiền?

- 200, tiền phòng anh từ bỏ trả.

Hắn mò mẫm các túi quần, rồi nói cùng với nó.

- Tôi còn một trăm rưỡi thôi, được không… Còn tiền phòng thì… về địa điểm trọ của tôi đi…

Trời khu đất ơi… Đi nghịch gái nhưng trả giá… nó lại ôm bụng mà lại cười, đâu ra dòng thằng phụ thân khùng này vậy trời. Nhưng chợt dưng này lại muốn ngủ với thằng khùng này. Là đĩ, nó sẽ ngủ với đo đắn bao nhiêu bọn ông. Dẫu vậy một thằng khùng ăn nói thật thà như thằng phụ vương này, thì nó vẫn chưa từng demo qua.

- Về đơn vị ông, ông làm thịt tôi rồi sao???

- Ờ… thì… cô thiếu tín nhiệm thì thôi… Tôi tìm bạn khác.

- Thôi được rồi ông kẹ… Đưa chi phí trước đi.

- Không, chơi xong xuôi tôi đưa, gửi trước rồi cô vứt chạy rồi sao.

Nó vừa cười cợt vừa lắc đầu, leo lên dòng xe wave tàu của hắn ta và băng qua những bé đường sài thành vẫn còn sáng sủa đèn tuy nhiên đã rộng 2h sáng.

Căn phòng trọ của hắn phía bên trong dãy chống bình dân, chú ý vẻ vẻ ngoài của mấy căn phòng, nó đoán rằng đây là khu dành cho người cũng vất vả mới tìm được tiền để kiêm toàn cuộc sống. Khu phòng trọ nó sẽ thuê cũng vậy.

Hắn dìu dịu dắt xe pháo vào chống trọ, tránh khiến ồn vì đã và đang hơn 2h sáng. Căn phòng nhỏ, không có rất nhiều vật dụng với khá nhỏ gọn so với 1 thằng giới trẻ sống 1 thân 1 mình như hắn. Hắn chỉ tay vào cái nệm mỏng tanh đặt bên dưới sàn nhà.

- Cô… ngồi kia đi. – Rồi cù qua rót mang lại nó ly nước. Thiên nhiên nó thấy cảm động, ngoài ra đây là lần thứ nhất có một thằng khách hàng làng đùa rót mang đến nó 1 ly nước trước khi hành sự.

Nó gửi tay dấn ly nước tự hắn, khẽ nói:

- Anh… tháo đồ ra đi.

- Ừ, ừ nhĩ. – Hắn hơi bối rối và mắc cỡ. Nó cảm thấy được cụ thể là cái ra quyết định kiếm 1 bé đĩ của hắn chỉ khởi thủy khi hắn say rượu, và hiện giờ khi khá men rã đi, hắn bước đầu thấy rằng quyết định của mình là quá mạo hiểm. Dẫu vậy đã phóng lao thì bắt buộc theo lao…

Nó đứng dậy, để ly nước lên bàn, rồi thanh thanh giúp hắn cởi bỏ các cái nút của chiếc áo sơ mi sờn cũ. Nó với hắn ban đầu cuộc mua bán của mình. Hắn lề mề về. Rất vụng về. Với tay nghề kinh nghiệm của một bé đĩ, nó mù mờ đoán rằng, hoàn toàn có thể đây là lần thứ nhất hắn chạm vào thân thể của một người lũ bà. Tại sao người này lại là nó???

Cuộc giao thương diễn ra nhanh chóng và ngắn ngủi. Với một người hiếm hoi kinh nghiệm như hắn, vấn đề đó cũng dễ nắm bắt thôi. Nó ngồi dậy, hỏi hắn:

- Anh có thể chở tôi lại nơi hồi… - câu hỏi ngưng lại, vì chưng nó thấy hắn vẫn ngủ tự dịp nào. Có lẽ rằng hơi men với hơi tình đã làm cho hắn quá mệt mỏi rồi. Nó đưa ánh mắt quanh ngôi nhà trọ mình vẫn ngồi. Rồi tự dưng nó mỉm cười, nằm xuống lân cận hắn và quàng tay qua ôm ngang bụng người bọn ông vừa “chơi” nó.

Hắn là tín đồ khách duy nhất đêm nay của nó.

Sáng tỉnh giấc dậy, nó thấy nét mặt lo lắng của hắn khi chú ý nó. Ví dụ là hắn vẫn nhớ đêm qua mình đã làm gì, nhưng trong khi hắn ngạc nhiên một bài toán như vậy lại rất có thể xảy ra.

- Xin lỗi cô… Tôi… tôi ngủ quên, để tôi chở cô về liền.

- Anh ăn bánh, mà chưa có trả tiền đó. Tính xù hả?

- Tôi… quên mất, của cô ấy đây. – Hắn táy máy túi bản thân rồi móc ra 150 nghìn đưa cho nó. Nó ráng tiền, rồi đem tờ 50 ngàn gửi lại mang đến hắn.

- trong ngày hôm qua tui khuyến mãi, giảm ngay đặc biệt mang đến anh đó. Lần sau… nhớ ké ủng hộ tui nữa nha. – Nó nói rồi phì cười. – Tui tự về được rồi. Nơi này cũng gần khu vực của tui.

Nó loại bỏ khi hắn vẫn còn đấy đứng ấp úng không biết cần nói gì. Trăng tròn ngàn chi phí xe ôm từ địa điểm hắn về bên nó. Lần đầu tiên nó đi khách với cái giá 80 ngàn… Đĩ ơi, mi mất giá bán dữ vậy sao???

Lần thứ 2 nó gặp hắn.

Vẫn mẫu xe wave Tàu còn tương đối mới, vẫn bộ quần áo sờn cũ. Với nó nhận biết hắn.

- Ah, anh ao ước “chơi” tui nữa hả?? – Nó hỏi hắn, không giấu nụ cười.

- Cô vẫn còn… đứng trên đây àh.

- Tui là gái đứng đường, ko đứng đây thì đứng đâu.

- bao gồm mấy lần, tui kẹ kiếm cô, cơ mà không gặp. Tưởng cô đi nơi khác rồi.

- dòng gì??? Anh kiếm tui hả? đưa ra dạ?

- Thì … tôi muốn chạm mặt cô.

- Vậy hôm nay gặp rồi đó. Rồi anh tính sao?

- Nhưng, ừm… lúc này tôi hết tiền rồi, còn có 100 nghìn thôi. Buộc phải tôi hy vọng cô đi ăn với tôi thôi. Được không?

Cái gì vậy??? Một thằng khách làng chơi quay lại mời một nhỏ đĩ đi ăn. Đây đâu riêng gì tiểu thuyết diễm tình. Nhưng tại sao chuyện này lại xảy ra với nó???

- Ừ, thì đi. Tui cũng đói bụng rồi.

Nó trèo lên xe hắn ta với 2 fan tấp vào trong 1 quán hủ tiếu gõ ven con đường gần đó. Nó nạp năng lượng 2 tô, hắn ta 2 tô, 5 nghìn một tô, trăng tròn ngàn cho bữa tiệc của 2 người.

- Cô uống gì không?

- bao gồm thùng trà đá kìa, bày vẻ làm đồ vật gi cho tốn tiền.

Hắn chở này lại chỗ cũ, trước khi chia tay, hắn xin số smartphone của nó.

- Anh tính nâng cấp tui từ gái đứng con đường lên gái gọi đó hả??? – nhưng mà rồi nó cũng để cho hắn nâng cấp.

Lần trang bị 3 nó gặp gỡ hắn.

Vẫn trong hộ gia đình trọ của hắn. Vấn với giá 150 ngàn. Tuy thế khác sinh sống chỗ: Hắn không say.

Hắn ý thức được bản thân đang làm gì, sẽ làm gì và nên làm gì. Hắn làm cho những câu hỏi đó một cách thư thả và dìu dịu với nó. Nó trường đoản cú hỏi, hợp lý đấy là bạn dạng năng của một thằng lũ ông lúc nằm ngủ với bọn bà. Tự xung khắc nó đang biết phải làm những gì mà không bắt buộc ai chỉ dạy.

Đã tự lâu, nó quên cảm hứng yêu yêu thương khi bắt buộc quan hệ thân xác. Đó là qui định kiếm sống của nó. Để lo cho bạn dạng thân, nhằm lo cho bà nước ngoài nó với cả người con thơ sẽ ở quê nhà. Nó không yêu công việc này, nhưng đó là thứ tuyệt nhất nó hoàn toàn có thể làm để kiếm ra tiền. Nói đúng ra, nó là một con đĩ không yêu nghề.

Nhưng lần này, sự dìu dịu và yêu thương của hắn khiến cho nó có cảm xúc yêu thương. Hắn như một cơn mưa, làm cho tươi mát vườn đang thô úa của nó. Bất chợt, nó kéo hắn ta và hôn hắn ta thiệt nồng cháy.

- mang lại em xin điếu thuốc. – Nó bảo hắn ta, với nó thấy hắn hơi không thể tinh được khi nghe nó chuyển đổi cách xưng hô.

Nó đốt thuốc, rồi nhả khói và rỉ tai cùng hắn. Lần trước tiên nó nói nhiều vậy nên với một thằng khách làng chơi.

Xem thêm: Nghĩa Hải Hào Tình Tập 13 Vietsub + Thuyết Minh, Nghĩa Hải Hào Tình

“Em làm gái được 3 năm nay rồi. Quê em ở bầu Lâm, vùng sâu vùng xa chắc hẳn anh băn khoăn đâu. Công ty em còn bà nước ngoài em… và con em. Nhỏ gái, nó 6 tuổi rồi. Anh đừng có trố ánh mắt em. Nó không tồn tại cha. Trong tim em, thằng phụ thân khốn nàn của nó chết rồi. Năm em vừa 18 song mươi, thằng sở khanh đó cưa cẩm em, rồi sau thời điểm ngủ với em xong, nó lặn mất tâm. Khốn nạn… khi biết mình sở hữu bầu, em một mực giữ đứa con, bởi vì dù gì, đó cũng là một trong những phần máu giết mổ của em. Bác mẹ em mất khi em còn nhỏ, tai nạn thương tâm giao thông, bà nước ngoài nuôi em từ đó tới giờ… bên em nghèo lắm. Sau khi sinh con được 3 năm, em đưa ra quyết định lên tp sài gòn kiếm sống, chứ quan trọng ở dưới đó ôm nhau mà bị tiêu diệt đói được. Ban đầu em lên đây ở với một con bé dại bạn cùng quê. Nó có tác dụng gái. Cũng nó dẫn em đi làm việc đó. Thuở đầu em băn khoăn lắm. Nếu như em là một trong con nhỏ tuổi còn trinh trắng, chắc chắn em không làm đâu, nhưng lại mà… còn đồ vật gi để mất nữa. Chúng ta em đâu àh? Nó bị hốt đi cải tạo rồi. Đợt kia may cơ mà em chạy kịp, chứ không, anh cũng không chạm mặt được em đâu…”

Lần sản phẩm công nghệ 4. Nó với hắn chạm mặt nhau. Vẫn là 150 ngàn.

Lần thiết bị 5 nó cùng hắn gặp nhau. 150 ngàn.

“Anh giỏi nghiệp Đại học được 2 trong năm này rồi, nhưng nỗ lực tấm bằng đi đâu xin việc cũng không ai thèm nhận. Dân tỉnh giấc lẻ, ngoại ngữ ko giỏi, lúc đến lớp thì chỉ lo gặm đầu nhưng mà học, không đi làm ở đâu cả, cho tới khi xuất sắc nghiệp rồi, cầm cố tấm bởi trên tay, mới thấy là mình thiếu kinh nghiệm thực tế một biện pháp dã man. Giả dụ anh là chủ, anh cũng ko thuê 1 thằng như anh. Đói thì đầu gối phải bò, anh ra chạy xe ôm nhằm kiếm sinh sống qua ngày, cùng kiếm tiền để liên tiếp trụ lại dòng đất sài gòn này xin việc. Anh không muốn về quê. Đúng là địa điểm đó là quê nhà anh, nhưng… anh sợ hãi cái túng thiếu của nó. Và anh sợ hãi làm ba má anh mất hi vọng. Dù là nằm mơ, họ vẫn mơ là anh sẽ học tập thành tài và tìm kiếm được việc làm tại đất tp sài thành này. Em hiểu cái cảm hứng mơ mong của bạn khác đè nén lên vai mình nắm nào không???”

- Cả em và anh… bọn họ đều sống vì người khác, do gia đình… Sao ta ko sống cho bạn dạng thân ta.

- thử hỏi, ai hoàn toàn có thể tự sống tự động muốn???.

Lần đồ vật 6… 150 ngàn.

- Em vẫn thuê nhà từng nào tiền 1 tháng?

- 700, năng lượng điện nước luôn chừng 800, mà nhỏ mẹ chủ nhà đang đòi đội giá theo giá bán xăng.

- bên này cũng 700, cơ mà được dòng bao năng lượng điện nước… giả dụ em không ngại thì… ừ, dọn qua đây ở phổ biến với anh đi. Mang đến đỡ tiền thuê nhà.

- tự gái đứng đường, anh nâng cấp em thành gái gọi, giờ đồng hồ tính thành gái bao luôn hả??? Đại gia thì anh chưa phải rồi đó… tuy vậy có tiến bộ, tuy vậy “đại du” anh cũng chưa phải đâu cưng… - Nó nói rồi bật cười.

- Bao đồ vật gi mà bao, sao em lúc nào cũng chọc anh vậy. Chẳng qua là… góp gạo thổi cơm trắng chung. Một mình anh chịu tiền bên cũng oải quá.

- Anh tính open rước đĩ vào nhà đó… xui lắm, anh không hại àh.

- Sợ vật gì mà sợ, em xem xét đi.

- Ah, tốt tính kiếm gái chơi chùa??? không tồn tại dễ đâu nha cha. Tui tính tiền đầy đủ hết đó.

- Em nói nhảm quá.

1 tuần sau, hắn chở nó dọn thứ về ở tầm thường với hắn.

Nó cùng hắn sống tầm thường với nhau vẫn hơn 2 tháng. Có những thứ tình cảm từ từ khủng lên trong thâm tâm cả hai mặc dù đôi bên đều không muốn nhắc tới nó. Hắn vẫn ngày ngày chạy xe cộ ôm, luôn ghi nhớ mua tờ báo xem mục tuyển bạn và bộ hồ sơ xin vấn đề để sẵn bên trên xe. Nó vẫn tối đêm ra đứng ở cội cây quen thuộc. đôi khi là hắn chở nó ra chỗ đó, đôi khi hắn chở nó tới nhà đất của một fan nào đó, rồi sáng hôm sau nó tự về nhà.

- từ nhiên bây giờ anh thành 1 thằng ma cô dắt mối cho em luôn àh. – Nó gắp thức ăn uống cho nó với nói, hai người đang ngồi bên mâm cơm trắng đạm tệ bạc thường ngày.

Hắn đưa góc nhìn nó… ánh nhìn như mong muốn nói điều gì đó, tuy thế rồi lại tĩnh mịch và cúi xuống nạp năng lượng cơm tiếp.

- Ăn cơm đi, em nói nhảm quá.

Tối đó hắn lại chở nó tới căn nhà lần trước hắn từng chở nó tới. Nó xuống xe mặt đường, đã vào tòa nhà đó rồi, tuy vậy hắn vẫn không quay xe về. Tìm một góc đường, hắn dựng xe cộ và siêng thuốc hút, đôi mắt vẫn quan sát vào tòa nhà kia.

6h sáng… Nó bước thoát khỏi nhà, nhìn dường như rất mệt mỏi mỏi. Đang đứng lóng ngóng tìm xe ôm thì hắn chạy lại trước khía cạnh nó.

- Lên xe đi, anh chở về.

- Anh… anh đứng đây hóng từ về tối qua tới tiếng àh. Anh rãnh vượt vậy.

Hắn yên lặng và chở nó về nhà…

- Hay… em đừng đi làm nghề này nữa được ko?

Nó trâng trâng quan sát hắn.

- không làm mẫu nghề này thì làm loại gì. Xuất sắc nghiệp Đại học như anh còn thất nghiệp, vừa học xong lớp 9 như em thì biết làm chiếc gì. Anh biết là đất sài thành này đâu phải dễ kiếm tìm việc.

- Vậy thì em chớ đi làm, ở nhà đi, anh chạy xe thêm ban đêm, tìm thêm tiền lo mang đến em.

- Anh đừng có điên. Bây giờ học đâu ra loại thói anh hùng như vậy hả???

- Anh… anh không thích em đi làm nữa. Anh không… không chịu đựng nổi xúc cảm em ngủ với một fan nào khác ngoài anh. Em phát âm không?

- Anh ghen… Anh làm ơn ghi nhớ dùm em, anh và em ko là cái gì của nhau cả, đừng có ghen tuông vớ vẩn sinh hoạt đây, được không?

- bạn ở căn nhà đó là ai… Sao mấy lần gần đây em chỉ tới mỗi căn nhà đó.

- Là khách của em, em không đam mê nói mang lại anh biết và anh không buộc phải quan tâm. Vứt đi, đừng nhắc đến chuyện này nữa.

Hình như giữa nó với hắn có một cái gì đấy ngăn cách, mọi ngày sau đó, nó cùng hắn nói chuyện ít hơn, cũng không còn vui vẻ như thời gian trước nữa. Vào buổi cơm chiều hôm ấy, đang ăn dỡ bữa, điện thoại cảm ứng thông minh nó reo. “Ừ, em biết rồi, em vẫn tới ngay.”

Nó ngừng bữa, đứng lên và cụ đồ.

- Lại là người đó kiếm em?

- Ừ, thì sao?

- Em đừng đi.

- Không, ông ta là 1 trong những người khách hàng sộp, mỗi lần như vậy, ông ta mang lại em 500 ngàn. Chưa tính là ông ta khôn cùng thích em. Trở ngại lắm mới tìm được một fan khách như vậy.

- Em đừng đi.

- Không. Em đề xuất đi.

- Anh vừa chất vấn ở một công ty kia 2 lần rồi, 1 tuần nữa sẽ có được kết quả. Giả dụ như được trao vào làm, anh hoàn toàn có thể lo cho cả em, em cho anh 1 tuần đi…

- Không… Em xin lỗi.

- Anh… anh thật sự… anh…

- Anh chiếc gì??? Anh yêu thương em đúng không? trong cả việc yêu em, anh cũng không đủ can đảm thừa nhận. Em biết, anh không muốn thú dấn rằng anh yêu một bé đĩ. Điều đó vô cùng kinh tởm, bạn dạng thân anh cũng khó đồng ý được. Đúng, em có tình cảm với anh, nhưng tình cảm đó không mang ra ăn uống được khi đói, ko nuôi được bà nước ngoài và con em. đề xuất bây giờ, em đang đi làm. Dù là một nhỏ đĩ, em vẫn yêu cầu làm 1 bé đĩ yêu nghề và có nhiệm vụ với công việc của mình.

Nó ngừng hoạt động rồi bước tiến thật nhanh, đưa tay lau nhị giọt nước mắt vẫn chực trào. Ko được khóc. Lục bình nước chạm chán nhau, phù hợp rồi tung thôi… ko được khóc. Mày không xứng danh với ảnh, hình ảnh còn cả tương lai vùng phía đằng trước và sẽ có được người giỏi hơn ngươi xứng với ảnh. Không được khóc. Buồn cười cố gắng khi nó từng nghĩ mình là một trong những con đĩ không yêu nghề, nhưng từ bây giờ lại khẳng định trước phương diện hắn rằng, nó là một trong những con đĩ yêu thương nghề.

- Cậu có được 1 thứ mà bây chừ tôi ít gặp ở những người dân trẻ. Đó là việc thật thà cùng chân thành. Trường hợp như là 1 trong những người khác, họ đang ghi trong hồ nước sơ của bản thân rằng đã làm ở nhiều công ty để minh chứng khả năng, mang dù điều đó là nói láo. Nhưng cậu không như vậy. Tôi đánh giá cao đức tính này của cậu, bởi đằng nào, khi vào công ty, cậu cũng biến thành được huấn luyện chuyên môn từ đầu. Viết vào 1 tờ giấy trắng đôi lúc dễ hơn viết vào 1 tờ giấy đã kín chữ tuyệt bị bôi xóa lung tung. Về nút lương cậu yêu thương cầu, công ty chúng tôi nghĩ ko thành vấn đề. Cậu rất có thể ra về và thứ 2 tuần sau bước đầu thử việc. Giả dụ trong 2 mon cậu không chứng minh được khả năng của mình thì mặc dù cho là có cảm tình tốt cùng với cậu, tôi vẫn cho cậu thôi việc. Cứ vậy nhé. Kính chào cậu.

Hắn bước ra khỏi công ty, trong tâm địa vui hơn bao giờ hết, ở đầu cuối thì hắn cũng đã kiếm được việc tạo cho mình. Tuy nhiên con đường phía trước đã còn các chông gai, dẫu vậy đây hoàn toàn có thể coi là một mở màn tốt. Vậy là hắn rất có thể thực hiện tại được mơ ước của cha mẹ. Về nhà hắn sẽ call ngay cho bố mẹ báo tin. Và còn phải báo tin cho nó nữa. Hắn tự tin rằng mình có thể thuyết phục nó nghỉ ngơi lại bên mình.

Căn phòng lặng ngắt đến đáng sợ, tất cả mọi đồ đạc lại quay lại như thời gian hắn sinh sống 1 mình. Nó đang dọn đồ gia dụng đi. Ko 1 lời tự biệt. Hắn gọi cho nó, tuy thế không liên hệ được. Hắn thẩn thờ nhìn căn hộ của mình. Trước đó nó ko cảm thấy, nhưng lại sao hôm nay, cũng hộ gia đình này, nhưng lại lại trống trải quá…

Bỗng dưnghắn chăm chú trên bàn nước có 1 bao thư nhỏ, vội xuất hiện coi, mong muốn là nó gồm để lại mang lại hắn vài lời. Nhưng bên trong chỉ gồm tiền. 690 ngàn.

Có thể bạn mong muốn câu truyện này kết thúc theo hình trạng nó đã ngủ với người bọn ông kia nhằm hắn được trao vào làm. Tuyệt nó ra đi bởi tương lai của hắn… nhưng mà câu truyện này chỉ xong đơn giản như sau:

- …Cuối cùng, nhờ vào chiếc hài nhưng mà Hoàng tử đã gặp gỡ lại Lọ lem, nuốm là chúng ta sống hạnh phúc mãi mãi về sau trong cung điện…

- mẹ ơi, vậy là Hoàng tử không tồn tại chê Lọ lem đơn vị nghèo hả mẹ. Vậy bây giờ, mặc dù nhà mình cũng nghèo, nhưng về sau Hoàng tử cũng có thể thương con đúng không ạ mẹ??

- Haha, đúng rồi, con gái của mẹ sau này sẽ tương đối là xinh đẹp… không có ai chê con đâu, và con sẽ kiếm được hoàng tử mang đến mình… những người dân thương nhau thiệt lòng, rồi sẽ tiến hành ở bên nhau thôi… - tự dưng nước mắt lại rơi, nó bi đát vì vừa nên nói dối với con gái mình…

1 năm sau…

Nó vẫn đứng ở gốc cây đó…

Thoáng bao gồm bóng xe chạy qua, một loại xe tay ga đắt tiền, fan ngồi trên đó là hắn, dù có hóa thành tro nó cũng dìm ra, đằng sau hắn là 1 cô bé trẻ, đang vòng tay ôm hắn.

Nó quan sát hắn, hắn thấy nó… Họ chú ý nhau… Rồi hắn quay phương diện đi, như trước đó chưa từng quen biết, hay hắn sợ hãi rằng nó sẽ kêu thương hiệu hắn…

Tiếng nhạc của quán cafê bên đường vọng sang…

“Nếu như trong lòng anh vẫn chưa từng có em… Đến cùng với em chỉ như khách hàng qua mặt đường ghé thăm… Thì cho dù sao em cũng vơi đi cô độc… thân bóng đêm…”